
Anh biết không ,những lời nói ngọt ngào anh dành cho em,em không thể nào quên được"vợ ơi! Chồng nhớ vợ quá ah ,chồng nhớ vợ quá đi ,nhớ nhiều nhiều lắm vợ biết không"..mặc dù lúc đó em và anh chưa đi quá giới hạn nhưng anh đã gọi em là vợ,anh có biết em thấy như mình là người hạnh phúc nhất thế gian này vậy...Đúng vào ngày valentine em đón anh,anh nói với em rằng giá như ..ngày đó em và anh thật sự là của nhau thì anh hạnh phúc như được nhân đôi,nhưng em và anh chỉ ngồi ôm nhau thôi...như vậy em cũng hạnh phúc nhất rồi....Anh ah tất cả những kỉ niệm anh và em như một cuốn phim cứ chạy trong đầu em vậy,từng câu trêu đùa,từng nụ cười ánh mắt anh cứ in sâu vào tâm trí em không thể nào xoá được,anh bảo em phải làm sao để quên anh đây?
Valentine năm nay là một ngày dài và buồn đối với em,mọi ký ức cứ hiện về trước mắt em và bất chợt em thấy môi mình mặn đắng,nước mắt tuôn tự lúc nào em không biết,em muốn hét thật to ,em muốn hỏi ông trời sao lại bất công với em như vậy? Và em cũng muốn hỏi anh tại sao anh lại xuất hiện lúc em gục ngã và chính anh là người kéo em lên rồi cho em hi vọng,nhưng cũng chính anh một lần nữa đẩy em xuống vực sâu thăm thẳm,tại sao?tại sao vậy anh?anh có biết như vậy là quá tàn nhẫn với em không?
Em đã cố không nhớ về anh nữa nhưng lý trí không thắng nổi con tim anh ah,em vẫn nhớ anh,vẫn yêu anh nhưng chỉ trong câm lặng mà thôi,có khi em nói chuyện với anh như là hận anh ghê gớm lắm nhưng anh làm sao hiểu được cảm giác em thấy mình thật đau ,vì em biết giờ đây tình cảm anh không còn dành cho em nữa,em không đủ cao thượng mà chúc anh hạnh phúc nhưng từ đấy lòng, em mong anh bình an và vui vẻ anh nhé!.
P/s..Ngày..buồn..tháng ..nhớ..

Đăng nhận xét